Dành cho những trái tim can đảm dám cho phép mình bắt đầu
Đoạn cuối bộ phim Tiểu Yêu Quái Núi Lãng Lãng có câu này: "Dành cho những trái tim can đảm dám cho phép mình bắt đầu". Đây là một câu chuyện cho những người bình thường. Một con heo tinh bình thường, một con cóc tinh bình thường, một con chồn tinh bình thường và một con khỉ tinh cũng bình thường quyết định đi Tây thiên thỉnh kinh. Trong một thế giới mà người hùng nào cũng "có gốc", khi Như Lai và Tôn Ngộ Không đã quen nhau cách đây 500 năm trước, Trư Bát Giới và Sa Tăng đều là thần tiên trên trời, còn Đường Tăng lại vốn là đệ tử thứ hai của Phật Tổ, những yêu quái và cả ước mơ đi Tây thiên của chúng trông thật bé nhỏ và... hoang đường. Nhưng chúng vẫn tin và vẫn đi. Tất nhiên vì chẳng có võ công cao cường như Tôn Ngộ Không, nên đánh một con yêu quái cũng chật vật vô cùng, đến mức dù dồn hết sức đi nữa cũng thiếu chút là mất mạng. Có người bảo là phim thực tế quá, nobody thì sẽ quay về làm nobody thôi, sao mà so được với thầy trò Đường Tăng gốc gác hẳn hoi. Nhưng chẳng lẽ chỉ vì không bằng được thầy trò Đường Tăng mà không được phép có ước mơ sao? Thật ra, thầy trò Đường Tăng, xuất phát điểm của xuất phát điểm, của bao nhiêu kiếp trước đó, cũng đã chỉ là nobody thôi mà. Trong phim Young Sheldon có đoạn một ông giáo già buồn bã nói rằng: "Ước mơ cả đời của tôi là giải Nobel và tôi chẳng đạt được nó." Nhưng giải Nobel một năm chỉ trao cho vài người, còn đóng góp cho khoa học, nghệ thuật thì cả vạn người, mỗi năm đều làm gì đó. Chẳng lẽ vĩ đại huy hoàng thì mới gọi là đáng sống? Nobel, hay tu tiên là một đích đến nghe rất vĩ đại, nhưng điều đó không có nghĩa những ai không đạt được đã có một cuộc đời bỏ đi. Những con yêu quái bình thường ấy, chúng đã bắt đầu và đi trọn với ước mơ của mình theo cách riêng. Bằng cách nào đó, chúng vẫn được giúp đỡ, từ tình thương yêu của cha mẹ, từ việc có người tin chúng là thầy trò Đường Tăng mà cho đồ ăn. Nếu sống một đời mà còn không cho phép mình bắt đầu, thì sao có chuyện sau này. Thỉnh thoảng mình nghĩ chúng ta rất khắt khe với cuộc đời mình: nghĩ mình phải có một thứ "được cho là vĩ đại", phải có đủ quyền lực, đủ địa vị, đủ khả năng, đủ tài chính, mới được phép bắt đầu sống. Nhưng sống là sống thôi. Cuộc đời mình luôn bắt đầu từ bây giờ. Nên đây là một bộ phim cho những người bình thường. Sống một cuộc đời bình thường và vẫn dám bắt đầu một điều gì đó, là đã sống trọn vẹn.